Showing posts with label Văn Vẻ. Show all posts
Showing posts with label Văn Vẻ. Show all posts

Tuesday, March 24, 2015

Hay thôi :D

“Ngoài ra, cô có muốn nổ súng bắn vào mình, vậy cô định bắn như thế nào đây? Thử biểu diễn cho tôi xem nào.”
Tamaru lắp băng đạn đầy nguyên vào khẩu súng, kiểm tra lại cho chắc khóa an toàn đã đóng rồi mở đưa cho Aomame. “Khóa an toàn đóng rồi,” anh ta nói.
Aomame gí nòng súng vào thái dương mình. Nàng nghe cái lạnh của thép. Tamaru thấy vậy liền chậm rãi lắc đầu.
“Tin tôi đi, tốt nhất là đừng chĩa súng vào thái dương. Bắn từ chỗ thái dương mà xuyên qua não bộ là khó hơn cô tưởng nhiều lắm. Thường thì trong tình huống ấy tay người ta sẽ run, mà tay bị run thì sẽ sinh ra lực tác động ngược, đường đạn sẽ bị lệch. Hộp sọ bị gọt đi mất một nửa mà người thì vẫn không chết, trường hợp như vậy khá nhiều. Cô không muốn thành ra như vậy chứ?”
Aomame lẳng lặng gật đầu.
“Vào thời điểm Chiến tranh Thế giới thứ hai kết thúc, lúc sắp bị quân Mỹ bắt giam, Toujou Hideki đã hướng nòng súng vào mình, định bắn xuyên tim, nhưng kết quả là khi ông ta bóp cò viên đạn lại lệch đi mất, bắn trúng vùng bụng, không chết. Đường đường là quân nhân chuyên nghiệp tối cao, vậy mà đến cả tự sát bằng súng lục cũng chẳng nên thân! Toujou Hideki lập tức được đưa đến bệnh viện, cuối cùng cũng hồi phục nhờ sự chăm sóc tận tình của nhóm bác sĩ Mỹ, và bị tòa tuyên án tử hình, treo cổ. Chết như thế thật thảm hại. Đối với một con người, giờ phút lâm chung là chuyện lớn. Cô không thể lựa chọn cách sinh ra, nhưng có thể lựa chọn cách chết.”
Aomame khẽ cắn môi.
“Đáng tin cậy nhất là nhét súng vào miệng, bắn từ bên dưới xuyên qua não. Như thế này này.”
Tamaru lấy khẩu súng trên tay Aomame, biểu diễn cho nàng xem. Biết rõ là khóa an toàn đã đóng, nhưng cảnh tượng ấy vẫn khiến Aomame căng thẳng. Nàng có cảm giác cổ họng bị một thứ gì đó nút chặt lại, hít thở thật khó khăn.
“Như vậy cũng chưa hẳn đã hoàn toàn chắc chắn. Tôi có biết một người, tự sát đã không chết được mà kết cục còn bi thảm hơn nhiều. Hồi ở Lực lượng Phòng vệ,chúng tôi ở chung với nhau. Hắn ta nhét nòng súng trường vào mồm, gài cái thìa múc canh vào cò súng, rồi lấy hai ngón chân cái giẫm lên. Chắc là thân súng bị rung lắc gì đó, hắn ta không chết luôn cho xong chuyện, mà biến thành người thực vật. Cứ thế mười năm liền. Kết thúc mạng sống của mình không phải chuyện dễ dàng đâu. Thực tế khác với phim ảnh nhiều lắm. Trong phim, người nào người nấy tự sát là tự sát luôn, chẳng thấy đau đớn gì, bòm một cái là xong, ngoẻo. Hiện thực không phải vậy. Chết không chết nổi, cứ nằm trên giường bệnh, ỉa đái dầm dề suốt mười năm.”
Aomamelại lẳng lặng gật đầu.
Tamaru lấy đạn ra khỏi băng đạn và ổ đạn, cất vào túi nylon, sau đó giao cả súng lẫn đạn cho Aomame. “Chưa lắp đạn đâu.”
Aomame gật đầu, nhận lấy.
Tamarunói: “Tin tôi đi. Nghĩ cách để sống sót mới là thông minh nhất, cũng thực tế nhất.Tôi khuyên thật lòng đấy.”


Saturday, September 20, 2014

Thư tình gửi một người



“Có một điều không nên nói ra mà vẫn phải nói, và phải nói trong lúc uống thật say để có đủ can đảm nghe lời phủ nhận hay cái gật đầu”

Quấn sách là tập hợp hơn 300 bức thư Trịnh Công Sơn đã gửi cho Dao Ánh. Nhân kỷ niệm 10 năm ngày mất Trịnh Công Sơn, Dao Ánh đã trao lại những bức thư này cho gia đình Trịnh Công Sơn và đồng ý để biên soạn và in ấn.

Đọc xong hơn 300 bức thư của Trịnh Công Sơn mình tự thấy mình cũng sến lạ lùng.


Tuesday, January 07, 2014

Bóng Đè


2 Năm trở lại đây năm nào cũng bị bóng đè 1 đến 2 lần. Mình không phải là người yếu bóng vía nên những lần như thế trong lúc hoảng loạn chỉ tự trẫn tính lại mình để thoát ra khỏi cái cảm giác như rơi vào trong 1 hố đen mênh mông vô tận.

15 phút ngủ với 3 lần bị bóng đè. Nhưng khác với các lần những lần trước. Giống như rơi vào trạng thái thiền mình cảm cảm giác rất rõ ràng về hơi thở, về từng dòng máu trong cơ thể đang chẩy. Xương thịt như tan biến đi chỉ còn lại những sợ dây chằng chịt. Giây phút ngắn ngủi, linh hồn như lìa khỏi xác giống như một đốm lửa lướt theo những sợi dây lốm đốm đỏ và dừng lại ở trước ngực. Một trái tim đầy những vết sẹo đang đập điên loan như muốn vỡ tung ra. Như có một lực hút cực mạnh mình bị hút vào cái cục thịt đỏ hỏn ấy.

Giật mình tỉnh giấc, mình vẫn không thể thoát ra cái trạng thái hoảng loạn. Cơ thể vẫn cứng đờ và thở gấp, duy chỉ có anh mắt có thể mở rộng. Tự trẫn tĩnh lại để cố gắng thoát ra khỏi cái cõi mông lung này nhưng tay chân không thể cử động, mình cố gắng tìm sự cầu cứu bằng ánh mắt. Trong bóng tối xuất hiện dần hình ảnh một cô gái, đôi mắt buồn chứa đầy uất hận, đôi tay đang đấm mạnh vào ngực. Giây phút sự sợ hãi biến mất mình cố gắng nhìn kỹ vào khuôn mặt ấy nhưng không thể, mọi thứ trở nên mờ ảo hơn. Hơi thở mình trở nên gấp hơn vì cảm giác tức ngực bắt đầu xuất hiện

Có lẽ hơi thở thực sự đủ mạnh để em trai mình nghe được và cứu anh nó. Cơ thể nóng ran, mình bật dậy, cởi bỏ bớt lớp áo ngoài. Sau giây phút thẫn thờ vì sự việc vừa xẩy ra có lẽ một cốc nước lạnh có thể khiến mình tỉnh táo hơn. Nghĩ là làm nhưng trong cái lúc ấy không gian vẫn như đặc quánh lại. Mình nặng nề rẽ cái mầu đen nhờ nhờ trước mặt mà bước tới.

Khi đã thật sự thoát khỏi trạng thái u u mê mê, nửa hư, nửa thực mình vẫn không dám quay lại với giấc ngủ. Vẫn không tin đó là sự thật… Lặng lẽ quay lại gường, không gian vẫn đặc quánh và nặng nề, vẫn tĩnh lặng, vẫn có cảm giác có người đang nhìn mình nhưng anh mắt không thể theo kịp cái bóng ấy


Kéo nhẹ chăn lên để đắp mình buột miệng trong vô thức:” Anh xin lỗi”… Không gian như nhẹ nhàng hơn, hơi thở mình cũng điều hòa hơn. Điều cuối cùng mình nhìn thấy trước khi chìm vào giấc ngủ là mái tóc búi cao dần dần tan biến…

Tuesday, January 12, 2010

500 days of summer



500 days of summer

500 ngày yêu. Một bộ phim nếu xem lần đầu sẽ cảm thấy một cái kết thật khó hiểu, rất ngỡ ngàng. Một bộ phim khác với nhiều bộ phim khác mà tôi đã từng xem. Cảm nhận ban đầu về bộ phim chắc mỗi người một khác có thể không hẳn giống với một ý đồ của đạo diễn nhưng với mỗi người trong mỗi hoàn cảnh có những cách tiếp cận bộ phim khác nhau và cảm nhận ban đầu bao giờ cũng sâu sắc, nhất là với những phim thể loại phim như thế này.

Summer một cô gái rất bình thường có thể nói là thành công trong công việc. Không những thế còn đem lại rất nhiêu may mắn cho những người sống quanh cô. Một thống kê rất ấn tượng từ những nơi cô đã làm việc những người cô đã gặp. Một cuộc sống phóng khoáng và làm những điều mình thích. Cô dường như không mảy may với các suy nghĩ người ngoài dành cho mình miễn đó là điều mình thấy thích. Hét to giữa chốn đông người. Hình như cô sống vui vẻ mà không biết ngay mai như thế nào hay vi có điều gì mà cô không chắc được về tương lai.

Gặp Tom, bắt đầu một tình cảm mà cô cũng không chắc. Tom yêu cô luôn muốn tiến xa hơn nhưng hình như chưa đủ để phá vỡ được bức tường trong con người cô, vì chuyện bố mẹ ly dị mà dướng như cô không tin vào tình yêu nữa. Sống với 2 niềm vui một là với bộ tóc dài đen của mình và thứ 2 là cầm kéo cắt nó mà không phải tiếc nuối. Nhưng khi ở gần Tom cô đã thay đổi suy nghĩ. Cô đã tin nhưng điều Tom suy nghĩ nhưng dường như Tom vẫn không phải là sự lựa chọn của cô. Đến cuối phim khi hai người gặp nhau ở nơi mà hai người vẫn hay đến để ngắm những tòa nhà. Khi mà Tom dường như không tin vào những điều trước đây mình tin thì Summer lại tin. Và chính điều đó khiến cô quyết định lấy một người mà chủ động đến gặp cô bắt chuyện cùng cô. Nói chuyện về quấn sách cô đang đọc. Nếu cô đến trễ 10’ thì sao. Cô đã thực sự tin vào số phận đã sắp đặt… Cô đã từng khóc khi xem phim một cảnh đám cưới mà dường như cô dâu có sự tiếc nuối.. Từ khi đó cô đã bắt đầu dời xa Tom…

Tom là một chàng trai cũng không tin vào hạnh phúc mà mình có được trong đời. Cho đến một ngày anh bắt gặp summer. Anh đã yêu cô nhưng xuyên xuốt bộ phim luôn là sự đắn đo của Tom. Anh luôn muốn chắc chắn một điều summer là người yêu mình nhưng khi cần anh không thể làm thế. Vì sao summer lại nổi giận với anh khi ở quán bar. Vì đơn giản anh không thể đuổi anh chàng kia đi bằng những khẳng định của mình. Để rồi kẻ đến ve vãn kia cũng không cọi trọng anh. Đánh nhau lúc đó dường như là cứu lại danh dự cho mình hơn là cho summer. Chuyện sẽ không như thế nếu tom lên tiếng.

Xem phim đôi khi tôi thấy được mình trong đó. Một kẻ ngốc nghếch. Đạo diễn đã rất tài tình trong việc xáo trộn khoảng thời gian làm nổi bật lên được những suy nghĩ của tom. Những suy nghĩ của kẻ đang yêu. Luôn có sự đấu tranh dằng xé trong lòng. Tôi rất thích cảnh tom đến dự tiệc nhà summer. Một bên là thực tế con một bên là tưởng tượng của Tom. Đó là cảnh mà tôi thấy sự thích thú. Nó diễn tả được nội tâm của nhân vật sự đối nghịch đó làm bạn cũng có thể đau đớn cùng nhân vật.

Tom đã thay đổi rất nhiều từ một kẻ không tin vào tình yêu vào số phận. Sống vật vờ đã thay đổi hoàn toàn khi gặp Summer. Sống vui vẻ hơn thậm trí còn thay đổi để thực hiện lại giấc mơ của mình. Anh tin vào những gì anh cảm nhận được và điều này cũng đã thay đổi Summer. Một khoảng thời gian đẹp bên nhau. Nhưng dường như thế vẫn là chưa đủ.

Bạn có thấy hài hước khi tom nghe lời khuyên của một cô bé. Có người nó đó là sự trào phúng còn tôi thì không vì Tom luôn có những luồng suy nghĩ trái ngược và bất cứ ai là người có thẻ giúp anh ta ổn định lại suy nghĩ anh đểu nghe theo.

Tom đã tin vào tình yêu vào số phận để yêu summer nhưng khi yêu summer vẫn không tin vào điều đó đúng hơn là Tom không thể làm cho summer tin. Đoạn cuối phim khi 2 người gặp nhau. Tom đã thật sự tuyệt vọng về những suy nghĩ mình vẫn nghĩ thì summer đã khơi lại cho Tom niềm tin vì chính cô đã tìm được một nửa của mình từ niềm tin đó. Dường như Tom vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của nó cho đến khi gặp Autumn. Một cuộc nói chuyện rất nhanh nhưng dường như là định mệnh. Tất cả mọi suy nghĩ mọi lời nói hành động dường như Tom đã biết trước biết mình cần phải làm gì và làm như thế nào.

Trong phim chỉ là những ngày tom buồn chán vì chia tay nhưng người xem vẫn không biết đâu là nguyên nhân. Sự xáo trộn thời gian trong phim để có thể giấu được nhưng câu hỏi này của người xem để rồi kết phim như một lời giải thích. Rất nhẹ nhàng nhưng dễ chấp nhận.

Kết phim không như mong đợi. Nhưng 2 con người đã có những suy nghĩ những bài học cho mình. Khi nhận ra họ đã đi quá xa để có thẻ quay lại nhưng thời gian vẫn trôi. Các đặt tên nhân vật có thể khiến bạn cười phá lên nhưng đó là một cái kết thật lạ sự thay đổi của thời gian của con người…

Một bộ phim rất hay. Nên xem lại vài lần ^^.