Sunset
Monday, November 24, 2014
On the road
Có một nơi mình muốn đi. Không phải nằm dài ở Hawaii, xem tháp Eiffel, hay đi ngắm chim David mà là đi trên 1 con đường dài thẳng tắp 2 bên là sa mạc.
Đường ở đây hơi cong như mà không sao. Cong ăn cong thẳng ăn thẳng...
Nếu có 1 đất được mình chọn để tới nữa có lẽ là Thụy Điển. Biết đâu bất ngờ...
Đường ở đây hơi cong như mà không sao. Cong ăn cong thẳng ăn thẳng...
Nếu có 1 đất được mình chọn để tới nữa có lẽ là Thụy Điển. Biết đâu bất ngờ...
Saturday, September 20, 2014
Thư tình gửi một người
“Có một điều không nên nói ra mà vẫn phải nói, và phải nói trong lúc uống thật say để có đủ can đảm nghe lời phủ nhận hay cái gật đầu”
Quấn sách là tập hợp hơn 300 bức thư Trịnh Công Sơn đã gửi cho Dao Ánh. Nhân kỷ niệm 10 năm ngày mất Trịnh Công Sơn, Dao Ánh đã trao lại những bức thư này cho gia đình Trịnh Công Sơn và đồng ý để biên soạn và in ấn.
Đọc xong hơn 300 bức thư của Trịnh Công Sơn mình tự thấy mình cũng sến lạ lùng.
Friday, August 08, 2014
Những ngày đầu tiên tại Lima
1/2 tháng tại Breña – Lima nơi được
coi là khá bất ổn ở Lima. Nơi trộm cướp, và cứt chó ở đầy đường. Cứt chó thì có
thể nhìn thấy tận mắt, có lúc tránh được có lúc không tùy thuộc vào con chó.
Còn trộm cướp thì chỉ thấy dư âm. Đội khi là 1 cô bé xinh đẹp đứng khóc lóc vây
quanh bới hàng chục anh Policía hoặc nhưng tường nhà cao ngất đầy thép gai và
điện cao thế. Một dạng kiểu xóm liều nhưng dù thế nào đi nữa thì nó vẫn là một
nơi đáng sống.
Có bị dí súng vào đầu mình cũng
éo sợ vì chả có gì ngoài tấm thân trinh trắng này. Có sợ mình chỉ sợ bị hiếp… Tối
vẫn lóc cóc chạy bộ tập thể lực với ông anh sắp đi phượt. Vụ này máu lắm mà
không đi được. Lịch trình đi Iquitos tắm sống Amazon, đi Cuzco leo Machu picchu,
đi Inca. Hơn 40 y vẫn lóc cóc độc hành, khám phá vẫn nhiệt thế éo nào mình 30
đã nguội. Đôi khi chỉ cần nghĩ đơn giản thôi:”Sống thế đíu nào cũng được, đíu cần
phải dài nhưng mà phải vui”
Từ Breña đi ra trung tâm Lima
Centro cách có khoảng 10 phút đi taxi, không xa lắm là một nơi hoàn toàn khác. Từng
là thuộc địa của Tây Ba Nha vì thế ở đây cũng bị ảnh hưởng bởi văn hóa và kiến
trúc của Châu Âu, rất nhiêu những tòa nhà cổ kính còn được giữ lại từ thế kỷ
17. Ở các quảng trưởng lớn, khu phố đi bộ, nơi đây hàng đêm là những lễ hội đường
phố đầy âm thanh và mầu sắc
Lima có mặt tiếp giáp với biển,
biển đây đẹp nước sạch và trong, vì là dòng nước lạnh nên rất ít người tắm ở
đây. Từ dưới bờ biển nhìn lên Lima giống như 1 quả đồi thì đúng hơn. Một bức tường
sừng sững cao tầm 50 m. Với nền đất cứng nên những tòa nhà cao tầng vẫn xây san
sát nhìn từ dưới lên vô cùng hùng vĩ. Tiếc là không có cái ảnh nào chụp từ góc
độ này cả
Giao thông ở đây cực tốt. Có tắc
đường nhưng không bao giờ có cảm giác bất lực. Có đủ làn xe cho mọi người kể cả
xe đạp. Mỗi lần đi taxi giống như là đang đóng phim hành động. Lái xe bên này
không bao giờ có khái niệm giảm ga. Chỉ có đi thẳng và phanh, mỗi lần đóng cua
thì thôi rồi. Mặt mũi răng lợi cứ gọi là áp hết vào kính, ngổ ngáo thế nhưng họ
sẵn sang phanh gấp cách bạn vài mét chỉ để ra dấu cho bạn rằng hãy qua đường
đi.
Ở đây 2
món đặc sản là Ceviche và Pisco sour. Ceviche, món ăn làm từ các loại hải sản
tươi sống và Pisco sour là một loại Cocktail
gồm rượu mạnh và 1 loại chanh đặc trưng ở đây, rất ngon và rất dễ say

Ceviche
Pisco sour
Một góc ăn chơi ở Lima.
Văn hóa bắt tay, ôm và thơm vào
má. Vào mỗi sáng đi làm, hay đi về sau giờ làm hầu như phải bắt tay chào hỏi,
tình cảm hơn thì ôm và đưa má ra để chụt chụt. Mình phải bỏ cái thói quen nhét
tai nghe vào tai mỗi khi ngồi vào bàn để thực hiện cái hủ tục này
Ngôn ngữ chính ở đây là tiếng Tây
Ba Nha. Mình bắt đầu thích nó và cả những bản tình ca bất hủ… Nghe lại Besame Mucho - Andrea Bocelli nào
Tuesday, January 07, 2014
Bóng Đè
2 Năm trở lại đây năm nào cũng bị bóng đè 1 đến 2 lần. Mình
không phải là người yếu bóng vía nên những lần như thế trong lúc hoảng loạn chỉ
tự trẫn tính lại mình để thoát ra khỏi cái cảm giác như rơi vào trong 1 hố đen
mênh mông vô tận.
15 phút ngủ với 3 lần bị bóng đè. Nhưng khác với các lần những
lần trước. Giống như rơi vào trạng thái thiền mình cảm cảm giác rất rõ ràng về
hơi thở, về từng dòng máu trong cơ thể đang chẩy. Xương thịt như tan biến đi chỉ
còn lại những sợ dây chằng chịt. Giây phút ngắn ngủi, linh hồn như lìa khỏi xác
giống như một đốm lửa lướt theo những sợi dây lốm đốm đỏ và dừng lại ở trước ngực.
Một trái tim đầy những vết sẹo đang đập điên loan như muốn vỡ tung ra. Như có một
lực hút cực mạnh mình bị hút vào cái cục thịt đỏ hỏn ấy.
Giật mình tỉnh giấc, mình vẫn không thể thoát ra cái trạng
thái hoảng loạn. Cơ thể vẫn cứng đờ và thở gấp, duy chỉ có anh mắt có thể mở rộng.
Tự trẫn tĩnh lại để cố gắng thoát ra khỏi cái cõi mông lung này nhưng tay chân
không thể cử động, mình cố gắng tìm sự cầu cứu bằng ánh mắt. Trong bóng tối xuất
hiện dần hình ảnh một cô gái, đôi mắt buồn chứa đầy uất hận, đôi tay đang đấm mạnh
vào ngực. Giây phút sự sợ hãi biến mất mình cố gắng nhìn kỹ vào khuôn mặt ấy
nhưng không thể, mọi thứ trở nên mờ ảo hơn. Hơi thở mình trở nên gấp hơn vì cảm
giác tức ngực bắt đầu xuất hiện
Có lẽ hơi thở thực sự đủ mạnh để em trai mình nghe được và cứu
anh nó. Cơ thể nóng ran, mình bật dậy, cởi bỏ bớt lớp áo ngoài. Sau giây phút
thẫn thờ vì sự việc vừa xẩy ra có lẽ một cốc nước lạnh có thể khiến mình tỉnh
táo hơn. Nghĩ là làm nhưng trong cái lúc ấy không gian vẫn như đặc quánh lại.
Mình nặng nề rẽ cái mầu đen nhờ nhờ trước mặt mà bước tới.
Khi đã thật sự thoát khỏi trạng thái u u mê mê, nửa hư, nửa
thực mình vẫn không dám quay lại với giấc ngủ. Vẫn không tin đó là sự thật… Lặng
lẽ quay lại gường, không gian vẫn đặc quánh và nặng nề, vẫn tĩnh lặng, vẫn có cảm
giác có người đang nhìn mình nhưng anh mắt không thể theo kịp cái bóng ấy
Kéo nhẹ chăn lên để đắp mình buột miệng trong vô thức:” Anh
xin lỗi”… Không gian như nhẹ nhàng hơn, hơi thở mình cũng điều hòa hơn. Điều cuối
cùng mình nhìn thấy trước khi chìm vào giấc ngủ là mái tóc búi cao dần dần tan
biến…
Subscribe to:
Posts (Atom)








