Tuesday, January 07, 2014

Bóng Đè


2 Năm trở lại đây năm nào cũng bị bóng đè 1 đến 2 lần. Mình không phải là người yếu bóng vía nên những lần như thế trong lúc hoảng loạn chỉ tự trẫn tính lại mình để thoát ra khỏi cái cảm giác như rơi vào trong 1 hố đen mênh mông vô tận.

15 phút ngủ với 3 lần bị bóng đè. Nhưng khác với các lần những lần trước. Giống như rơi vào trạng thái thiền mình cảm cảm giác rất rõ ràng về hơi thở, về từng dòng máu trong cơ thể đang chẩy. Xương thịt như tan biến đi chỉ còn lại những sợ dây chằng chịt. Giây phút ngắn ngủi, linh hồn như lìa khỏi xác giống như một đốm lửa lướt theo những sợi dây lốm đốm đỏ và dừng lại ở trước ngực. Một trái tim đầy những vết sẹo đang đập điên loan như muốn vỡ tung ra. Như có một lực hút cực mạnh mình bị hút vào cái cục thịt đỏ hỏn ấy.

Giật mình tỉnh giấc, mình vẫn không thể thoát ra cái trạng thái hoảng loạn. Cơ thể vẫn cứng đờ và thở gấp, duy chỉ có anh mắt có thể mở rộng. Tự trẫn tĩnh lại để cố gắng thoát ra khỏi cái cõi mông lung này nhưng tay chân không thể cử động, mình cố gắng tìm sự cầu cứu bằng ánh mắt. Trong bóng tối xuất hiện dần hình ảnh một cô gái, đôi mắt buồn chứa đầy uất hận, đôi tay đang đấm mạnh vào ngực. Giây phút sự sợ hãi biến mất mình cố gắng nhìn kỹ vào khuôn mặt ấy nhưng không thể, mọi thứ trở nên mờ ảo hơn. Hơi thở mình trở nên gấp hơn vì cảm giác tức ngực bắt đầu xuất hiện

Có lẽ hơi thở thực sự đủ mạnh để em trai mình nghe được và cứu anh nó. Cơ thể nóng ran, mình bật dậy, cởi bỏ bớt lớp áo ngoài. Sau giây phút thẫn thờ vì sự việc vừa xẩy ra có lẽ một cốc nước lạnh có thể khiến mình tỉnh táo hơn. Nghĩ là làm nhưng trong cái lúc ấy không gian vẫn như đặc quánh lại. Mình nặng nề rẽ cái mầu đen nhờ nhờ trước mặt mà bước tới.

Khi đã thật sự thoát khỏi trạng thái u u mê mê, nửa hư, nửa thực mình vẫn không dám quay lại với giấc ngủ. Vẫn không tin đó là sự thật… Lặng lẽ quay lại gường, không gian vẫn đặc quánh và nặng nề, vẫn tĩnh lặng, vẫn có cảm giác có người đang nhìn mình nhưng anh mắt không thể theo kịp cái bóng ấy


Kéo nhẹ chăn lên để đắp mình buột miệng trong vô thức:” Anh xin lỗi”… Không gian như nhẹ nhàng hơn, hơi thở mình cũng điều hòa hơn. Điều cuối cùng mình nhìn thấy trước khi chìm vào giấc ngủ là mái tóc búi cao dần dần tan biến…

No comments:

Post a Comment