“Ngoài ra, cô có muốn nổ súng
bắn vào mình, vậy cô định bắn như thế nào đây? Thử biểu diễn cho tôi xem nào.”
Tamaru lắp băng đạn đầy nguyên
vào khẩu súng, kiểm tra lại cho chắc khóa an toàn đã đóng rồi mở đưa cho
Aomame. “Khóa an toàn đóng rồi,” anh ta nói.
Aomame gí nòng súng vào thái
dương mình. Nàng nghe cái lạnh của thép. Tamaru thấy vậy liền chậm rãi lắc đầu.
“Tin tôi đi, tốt nhất là đừng
chĩa súng vào thái dương. Bắn từ chỗ thái dương mà xuyên qua não bộ là khó hơn
cô tưởng nhiều lắm. Thường thì trong tình huống ấy tay người ta sẽ run, mà tay
bị run thì sẽ sinh ra lực tác động ngược, đường đạn sẽ bị lệch. Hộp sọ bị gọt
đi mất một nửa mà người thì vẫn không chết, trường hợp như vậy khá nhiều. Cô
không muốn thành ra như vậy chứ?”
Aomame lẳng lặng gật đầu.
“Vào thời điểm Chiến tranh Thế
giới thứ hai kết thúc, lúc sắp bị quân Mỹ bắt giam, Toujou Hideki đã hướng nòng
súng vào mình, định bắn xuyên tim, nhưng kết quả là khi ông ta bóp cò viên đạn
lại lệch đi mất, bắn trúng vùng bụng, không chết. Đường đường là quân nhân
chuyên nghiệp tối cao, vậy mà đến cả tự sát bằng súng lục cũng chẳng nên thân!
Toujou Hideki lập tức được đưa đến bệnh viện, cuối cùng cũng hồi phục nhờ sự
chăm sóc tận tình của nhóm bác sĩ Mỹ, và bị tòa tuyên án tử hình, treo cổ. Chết
như thế thật thảm hại. Đối với một con người, giờ phút lâm chung là chuyện lớn.
Cô không thể lựa chọn cách sinh ra, nhưng có thể lựa chọn cách chết.”
Aomame khẽ cắn môi.
“Đáng tin cậy nhất là nhét súng
vào miệng, bắn từ bên dưới xuyên qua não. Như thế này này.”
Tamaru lấy khẩu súng trên tay
Aomame, biểu diễn cho nàng xem. Biết rõ là khóa an toàn đã đóng, nhưng cảnh
tượng ấy vẫn khiến Aomame căng thẳng. Nàng có cảm giác cổ họng bị một thứ gì đó
nút chặt lại, hít thở thật khó khăn.
“Như vậy cũng chưa hẳn đã hoàn
toàn chắc chắn. Tôi có biết một người, tự sát đã không chết được mà kết cục còn
bi thảm hơn nhiều. Hồi ở Lực lượng Phòng vệ,chúng tôi ở chung với nhau. Hắn ta
nhét nòng súng trường vào mồm, gài cái thìa múc canh vào cò súng, rồi lấy hai
ngón chân cái giẫm lên. Chắc là thân súng bị rung lắc gì đó, hắn ta không chết
luôn cho xong chuyện, mà biến thành người thực vật. Cứ thế mười năm liền. Kết
thúc mạng sống của mình không phải chuyện dễ dàng đâu. Thực tế khác với phim
ảnh nhiều lắm. Trong phim, người nào người nấy tự sát là tự sát luôn, chẳng
thấy đau đớn gì, bòm một cái là xong, ngoẻo. Hiện thực không phải vậy. Chết
không chết nổi, cứ nằm trên giường bệnh, ỉa đái dầm dề suốt mười năm.”
Aomamelại lẳng lặng gật đầu.
Tamaru lấy đạn ra khỏi băng đạn
và ổ đạn, cất vào túi nylon, sau đó giao cả súng lẫn đạn cho Aomame. “Chưa lắp
đạn đâu.”
Aomame gật đầu, nhận lấy.
Tamarunói: “Tin tôi đi. Nghĩ
cách để sống sót mới là thông minh nhất, cũng thực tế nhất.Tôi khuyên thật lòng
đấy.”